Tết thì năm nào cũng có nhưng mỗi năm lại có những thay đổi theo thời gia và xã hội. Song,nội nói với con rằng:” Dẫu thay đổi thế nào thì Tết đến, xuân về vẫn là dịp để mọi người tụ họp, sum vầy cùng nhau, hưởng thụ cái không khí gia đình ấm áp,tràn đầy tình thương, cầu chúc những người mình thương yêu được nhiều hạnh phúc và bình an”.Ngày Tết năm nay vẫn có bánh chưng xanh, dưa hấu đỏ, hoa mai, cành quất…nhưng sao con không còn cái cảm giác háo hức như trước nữa, bỗng thấy trống trãi vô cùng…vì con đã lớn hay vì Nội không còn…
Nhớ khi còn bé, ba mẹ con cứ đi làm suốt, chỉ những ngày Tết mới ở nhà với con. Nhìn bạn bè được ba mẹ chúng nó dẫn đi sắm đồ Tết, nhìn mọi người nhộn nhịp trang trí nhà cửa mừng xuân mà lòng con ganh tỵ vô cùng, con chỉ ước ba mẹ con dành ra vài ngày để cả nhà cùng nhau chuẩn bị Tết nhưng sao khó quá nội ơi…Chính vì thế mà hơn ai hết con mong những ngày Tết đến thật nhanh để không chỉ được mặc quần áo mới, được ăn nhiều món ngon, được nhận tiền lì xì mà còn được đi chơi với ba mẹ, được ở bên ba mẹ thật nhiều…con mong ngày nào cũng là Tết…
Nội biết con buồn nên năm nào trước Tết một tháng nội cũng từ Hà Nội vào đây với con. Nội và con cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, nội dắt con đi chợ mua thiệt nhiều quần áo mới, nội đưa con đi mua hoa trang trí trong nhà, nội còn làm rất nhiều món ngon cho con ăn và nhờ nội mà con biết được ý nghĩa của bữa cơm tất niên, của mâm ngũ quả, của hoa đào hoa mai…Ngày 23 tháng Chạp nội lại sửa soạn cúng “tiễn ông Táo về trời”,nội kể cho con nghe sự tích Táo Quân, bà dạy cháu rằng trong gia đình mọi người phải thương yêu nhau thì mới được ông táo báo cáo những điều tốt về gia đình mình với Ngọc Hoàng.
Nội còn dẫn con lên chùa cầu bình an, xin cặp câu đối về treo trong nhà, giài thích cho con biết bao phong tục trong ngày Tết của người Việt mình.Con còn đặc biệt thích mùi hương nội hay thắp, nó phảng phất nhẹ nhàng cho con cái cảm giác bình yên vô cùng…
Nhưng có lẽ ấn tượng sâu sắc nhất của con là những chiếc bánh chưng.Tết nào vào đây nội cũng gói bánh chưng.Con ngồi bên nội, thích thú nhìn tay nội thoăn thoắt gói những chiếc bánh nhanh và đẹp.Con giúp nội lau từng lá dong xanh mướt, con loay hoay bắt chước nội gói cho mình một chiếc bánh chưng.Tuy nó rất xấu xí, vuông chẳng ra vuông, tròn chẳng ra tròn nhưng nội cứ khen mãi, nội nói lần đầu nội gói không được như thế này đâu. Dù lời nói ấy chỉ là nội an ủi con nhưng còn cười tít cả mắt,trong lòng vui sướng vô cùng. Rồi nội cứ bắt con đi ngủ nhưng con bướng bỉnh không nghe, con muốn được ngồi canh nồi bánh chưng với nội. Nội ấn nhẹ tay vào đầu con mà nói “Cha mày, không biết giống ai mà bướng thể” rồi nội ôm con vào lòng, nội kể chuyện cho con nghe…
Nhiều năm như thế, con cũng không buồn vì ba mẹ không ở nhà với con nữa…Những cái Tết của con trôi qua trong vòng tay ấm áp của nội như thế…
Tết năm nay con đã lớn, con phải tự dọn dẹp nhà cửa chứ không phài quấn lấy chân nội để xin làm giúp nội, con phải biết đi chợ mua những thứ gì chuẩn bị cho Tết chứ không phải đợi nội dẫn đi, con phải lên chùa một mình chứ không phải có nội nắm tay con bước đi, con phải tự ngồi canh nồi bánh chưng một mình chứ không được nội ôm vào lòng nữa…chỉ có một thứ duy nhất giống với những năm khác, đó là mùi hương…nó khiến con cảm thấy thanh thản và bình yên như có nội bên cạnh con vậy…dù nội đã đi xa lắm rồi…
Lại một cái Tết sắp đến…Tết đến trong tim mọi người…
_liverpudlian_
29/01/2010More:


LinkBack URL
About LinkBacks



Trả lời với trích dẫn



