Đâu đó trong cuộc đời của mình, ta rơi lòng vào những nốt lặng. Khi nỗi buồn đến với bản thân, ta có lúc để mình chìm vào nỗi buồn ấy mà để tháng ngày trôi qua, cứ tưởng rằng với cách ấy nỗi buồn sẽ phôi pha .
Những lúc ấy , ta cảm nhận rằng cần một lời chia sẻ cảm thông, một lời động viên đúng lúc, cần một giai điệu vỗ về cảm xúc, cần một không gian tĩnh lặng đễ lắng lòng...
Nhưng thật ra , caí mà ta cần nhất đó chính là tiếng nói trong chính bản thân mình : tiếng nói ấy nói rằng cuộc sống vẫn cứ trôi, thời gian không đứng lại, sự hi vọng của bạn bè và thương yêu của người thân vẫn dõi theo bước chân ta...
Tiếng nói ấy không cho phép ta trốn trong khoảng lặng của tâm hồn mãi , tiếng nói ấy như người thầy nghiêm khắc đặt vào bàn tay ta viên phấn để giải nốt bài toán còn dang dở và viết tiếp những ước mơ của cuộc đời mình .