Tình yêu_cung đàn muôn màu trong tiểu thuyết võ hiệp

Chu Chỉ Nhược_thánh nữ hay tà ma

Rate this Entry
Chu Chỉ Nhược_thánh nữ hay tà ma


_liverpudlian_

Người đời biết tới Chu Chỉ Nhược là một chưởng môn Nga My. Người đời quên mất rằng nàng còn là một thiếu nữ. Bởi vì nàng phải gánh trách nhiệm từ khi còn rất trẻ lên họ quên mất rằng nàng cũng có những giọt nước mắt, những nỗi đau, những nhớ nhung thổn thức vì tình yêu. Nàng đã phải sống trong cái mặt nạ sương giá ấy quá lâu mất rồi.


Phía sau một người đàn ông thành công luôn có bóng hình người phụ nữ. Vậy phía sau người phụ nữ thì là điều gì? Là gia đình hay là tình yêu?...Đối với Chu Chỉ Nhược đó chắc hẳn là tình yêu. Nàng hiền dịu, cũng vì yêu, đau khổ cũng vì yêu và thủ đoạn cũng bởi tình yêu…

Tất cả bắt đầu từ khi nàng gặp một thiếu niên tên là Vô Kị. Vì chàng Trương ấy nàng đã nhiều lần rơi nước mắt. Lần gặp gỡ đầu tiên là khi nàng vừa mất đi người thân cuối cùng của mình trên đời còn Vô Kị sắp bước vào lằn ranh sống chết. Bát cháo bón cho chàng dường như chứa tất cả tình thương còn đọng lại kể từ khi toàn gia lâm nạn.Vào lúc đó có lẽ trong mắt đứa bé tên Chỉ Nhược ấy, Vô Kị mới giống như người anh vừa mới ra đi của mình. Thế rồi hai cô nhi trao cho nhau chút tình cảm đầu tiên, chiếc khăn tay nhỏ nàng nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt chia li lăn trên gò má của Trương Vô Kị, nhưng những nỗi đau đến rơi nước mắt mà nàng đã trải qua, và sắp trải qua thì sẽ chẳng có ai ở bên mà nhẹ nhàng lau khô đi như nàng từng làm với Trương Vô Kị cả. Vậy có phải là điều công bằng với một thiếu nữ xứng đáng được yêu thương? Dù rằng chiếc khăn tay kể từ đó luôn ở trong người chàng Trương, nhưng cũng chỉ đủ để chàng lưỡng lự chọn lựa giữa nàng và người con gái khác, chứ không đủ để chàng xiết chặt tay nàng đi tới nơi cuối cùng của con đường cuộc sống chông gai….

…..Số phận tưởng như cuối cùng cũng đã mỉm cười với Chu Chỉ Nhược khi nàng trở thành ái đồ của Diệt Tuyệt thần ni, được chân truyền đời thứ ba của Võ Đang là Tống Thanh Thư thầm thương trộm nhớ.Thế nhưng, đối với một thiếu nữ, cái mà nàng cần nhất là tình cảm yêu thương, là một điểm tựa vững vàng để nàng thanh thản mà ngả đầu vào đó khẽ nhắm mắt mà cảm nhận cuộc sống đang nhẹ bước trôi ngang. Điều ấy chàng Tống không mang lại được. Địa vị trong sư môn không mang lại được. Người mang lại được là người nàng trao chiếc khăn nhỏ năm xưa.

….Nhờ vật mà khi gặp lại nàng nhận ra cố nhân. Và cũng nhờ vật mà nàng khắc cốt ghi tâm một mối tình…

Lần gặp đầu tiên bên bờ sông Hán Thủy để manh nha một thứ tình cảm. Lần gặp thứ hai trên đỉnh Quang Minh cùng với một nhát kiếm vì lệnh thầy khó cãi. Nhưng cả hai lần đó, dẫu là hành động khác nhau thì cái in hằn trong trái tim nàng vẫn là một thứ tình cảm lạ lùng mà dưới nhang khói của nơi tách biệt hẳn với bụi trần là Nga My nàng không bao giờ cảm nhận được: Tình cảm nam nữ. Trong trái tim của thiếu nữ tuổi vừa đôi chín ấy đã biết thổn thức, xót xa. Cái vẻ đẹp hào nhoáng của Tống Thanh Thư khiến nàng động mắt, nhưng chiếc khăn và sự trân trọng vật cũ của chàng Trương mới khiến nàng động tâm. CCN không phải là người con gái chỉ vì nét bề ngoài mà si dại tâm can.

Thế nhưng, tình cảm ấy bị ngăn cản bởi một chướng ngại là Mani giáo.

Điều gì khác với quy chuẩn chung được thừa nhận thì là tà ma ngoại đạo. Ma giáo thờ thần lửa, ăn chay, không giống như những kẻ sỹ trong giang hồ thờ Khổng, Mạnh, hay là Đức Phật. Vì thế, dù tôn chỉ của Minh giáo là tích đức hành thiện, ăn chay không sát sinh thì vẫn là những hành động kì quặc trái với luân thường đạo lí và cần phải tiểu trừ.

Trương chân nhân từng nói việc làm mới quyết định con người là thiện hay là ác, nhưng thử hỏi trên đời mấy ai thấu triệt điều ấy vì ngay cả chính ông cũng vì tình cảm riêng tư mà trong lòng phân thiện ác như lẽ thường đấy thôi.

Mani giáo bị thảo phạt. CCN là người của chính phái, còn TVK lại là người bênh vực phía bên kia. Mâu thuẫn chính tà kéo dài hàng trăm năm bây giờ là chướng ngại cản trở tình cảm của hai người nảy nở. Chính chướng ngại ấy khiến CCN đâm ra một kiếm, một kiếm mà kèm với nó là một trái tim rỉ máu, kèm với nó là một ánh mắt xót xa, bàng hoàng. Trái tim của một người đau đớn, và niềm tin của một người vỡ tan. Nhát kiếm oan nghiệt trên đỉnh Quang Minh chính là điềm báo cho một mối tình mới chớm nở sẽ kết thúc bằng chia li…

Vạn An Tự, trong căn phòng giam hãm hai con người một già một trẻ, bước ngoặt thay đổi cuộc đời CCN đã đến. Nước mắt nàng rơi. Sự giằng xé trong trái tim không một ai hiểu cả. Một bên là ước mơ bình dị về một mái ấm, dù nó còn mơ hồ thôi, nhưng trong đó nàng và chàng Trương được bên nhau. Họ sẽ luôn cảm thấy trong mắt nhau chứa chan tình cảm, và cả tiếng nói cười của con trẻ làm cho dù có là một ngôi nhà đơn sơ nhưng vẫn đầy tình thương và sức sống. Nước mắt nàng rơi vì nàng biết khi buông lời thề thì vĩnh viễn, vĩnh viễn cái viễn cảnh ấy sẽ tan biến. Khi lời thề cất lên thì chỉ có thể đối diện mà không bao giờ trốn chạy được nữa. Thế nhưng ở phía bên kia công dưỡng dục không thể ko báo đáp. Tình cảm của chưởng môn dành cho nàng không thể dùng hai chữ cảm kích, biết ơn mà miêu tả đủ. Đó là công tái tạo lên một con người CCN của ngày hôm nay. Người thày tôn kính ấy sẽ ra đi mãi mãi, nàng biết vậy, và đối với những điều giống như di ngôn ấy, đối với ánh mắt kì vọng ấy, nàng không thể không nhận lời. Trái tim của thiếu nữ ấy được sinh ra là để nâng niu quý trọng và yêu thương.Trái tim thiếu nữ chưa đáng phải chịu đựng, phải lựa chọn mất còn như thế. Ấy vậy mà ngày hôm nay trái tim đó đã vì báo đáp tình yêu mà phải chịu đựng, chịu đựng nỗi mất mát một tình yêu khác. Cái mâu thuẫn, sự mất mát mà chiếc nhẫn nhỏ ấy mang lại ai hiểu cho nàng?

Nàng đã phạm sai lầm. Nàng đã từng thủ đoạn nhưng xin đừng trách người con gái ấy vì chúng ta chỉ là những kẻ bàng quan dõi theo cuộc đời nàng. Không phải hứng chịu những áp lực, những nỗi cô đơn những mất mát mà nàng đã từng trải qua. Ta không có quyền phán xét. Chỉ có lương tâm nàng có quyền phán xét mà thôi. Và… nó đã làm điều ấy. Sau vẻ ngoài ngạo nghễ, là sự run rẩy đáng thương khi ở nơi cửa phật nàng gặp lại hình bóng của một người tưởng như đã biến mất vì nàng, đó là Thù nhi.Thế rồi,giọt nước mắt hối hận đã rửa trôi mọi thù oán tưởng chừng như không thể xóa mờ giữa hai thiếu nữ này. Đó là sự độ lượng của trái tim người con gái phải không?

Cái mà người đời biết tới là một CCN chưởng môn Nga my. Lạnh lùng thủ đoạn. Cái mà người đời không biết là một CCN mang đầy vết thương, đầy mâu thuẫn trong lòng. Con người ai cũng phải mang cho mình một chiếc mặt nạ bề ngoài và tháo chiếc mặt nạ đó ra thì ai cũng như ai, run rẩy đáng thương và luôn khát khao một vòng tay đủ ấm để che chở mình. Đáng tiếc, từ ngày nhận Thiết chỉ hoàn ấy, chiếc mặt nạ mà nàng mang trên gương mặt mình càng ngày càng sương giá lạnh lùng. Có đôi lúc phảng phất nét cười khi trong vòng tay Trương Vô Kị, nhưng đó chỉ là khoảnh khắc. Niềm mong ước không phải khi nào cũng có thể trở thành sự thật, nàng biến mình thành một người dã tâm ở cái tuổi đôi mươi, để theo đuổi giấc mộng mà Diệt Tuyệt thần ni đã không thể hoàn thành. Trong dã tâm đó,ý chí chiến thắng còn con tim thì càng lúc càng phải hứng chịu những vết cứa vĩnh viễn không lành.

Triệu Mẫn thì được chàng Trương làm cho ba điều trong hạnh phúc. Còn CCN thì được chàng làm 3 điều gì đây, tác phẩm không nói đến nhưng có thể cảm nhận, trong ba điều mà chàng hứa ấy không có điều nào mang hạnh phúc, đó chỉ đơn giản là một lời hứa mà người quân tử phải làm.

Thật may,cuối cùng khi mọi gánh nặng trút bỏ khỏi đôi vai nhỏ bé ấy. Sau bao nhiêu phong ba của cuộc đời, đến cuối cùng ta vẫn có thể nghe thấy một tiếng cười lảnh lót của nàng vang lên. Tiếng cười nhẹ nhàng và ta biết rằng dù không có chàng Trương thì nàng cuối cùng cũng đã được sống cuộc đời của chính nàng chứ không phải vì một ai khác. Đời người chỉ có một lần, vứt bỏ hết những vướng bận sầu não viển vông mà sống thực sự, vui thực sự với những điều giản dị xung quanh mình. Đó mới là cuộc sống mang đầy ý nghĩa. Tiếng cười của Chu Chỉ Nhược chính là thanh âm cuối cùng, nhẹ nhàng để khép lại trang tiểu thuyết Ỷ thiên. Tin rằng khi đã có thể cười được một lần người ta sẽ cười thêm được nhiều lần tiếp theo. Với CCN tiếng cười trong trẻo là thứ hơn tất cả nàng xứng đáng được nhận suốt cuộc đời…


CCN không phải là thánh nữ nhưng nàng càng không phải là tà ma ngoại đạo,nàng chỉ là nạn nhân của những tranh chấp giữa các môn phái và của một tình đầu tan vỡ...

Updated 07-02-2010 at 01:46 PM by RainLiv

Tags
None Sửa Tag
Categories
Uncategorized

Comments

  1. -=>*Mắt Lạnh<*=- -
    Avatar của -=>*Mắt Lạnh<*=-
    Rất tuyệt, đọc và xem phim, nhưng mình chưa bao giờ nghĩ sâu sắc về CCN như bạn. Hay nói đúng hơn là mình (cũng như nhiều bạn khác) bị hào quang của Vô Kỵ, Triệu Minh... làm lóa. Bạn viết rất hay. Cảm ơn bạn vì một bài viết tuyệt đến thế.
    Chúc bạn vui!
    permalink
  2. RainLiv -
    Avatar của RainLiv
    Quote Nguyên văn bởi -=>*Mắt Lạnh<*=-
    Rất tuyệt, đọc và xem phim, nhưng mình chưa bao giờ nghĩ sâu sắc về CCN như bạn. Hay nói đúng hơn là mình (cũng như nhiều bạn khác) bị hào quang của Vô Kỵ, Triệu Minh... làm lóa. Bạn viết rất hay. Cảm ơn bạn vì một bài viết tuyệt đến thế.
    Chúc bạn vui!

    Thực ra là mình cũng ấn tương với CCN từ những lần đầu nàng xuất hiện trong Ỷ Thiên. Một cô bé đã mất hết người thân từ ngày còn quá nhỏ đã là một nỗi bất hạnh quá lớn, cùng với đó là nàng đã dám phản lại lời thề với sư phụ đề đi theo tiếng gọi của trái tim, ấy vậy mà cái nàng nhận được là sự bẽ bàng trước võ lâm đồng đạo khi Vô Kỵ để nàng lại một mình giữa lễ cưới của hai người mà chạy theo Triệu Minh.Danh dự một người thiếu nữ của nàng bị tổn thương nghiêm trọng…Khi người ta mất những thứ quan trọng nhất cuộc đời, khi người ta bị phản bội bởi những gì mình tin tưởng nhất thì người ta dễ mất đi bản ngã con người mình, CCN cũng không ngoại lệ. Chỉ có điều nàng còn quá trẻ để nhận thức được những hành động của mình…

    Triệu Minh thật sự là một cô gái đáng yêu và tốt bụng, khiến người đọc không thể không yêu mến nhưng so với CCN, Triệu mẫn hạnh phúc hơn rất nhiều. Tuy mất mẹ từ nhỏ nhưng Triệu Mẫn có tình thương bao la của cha và được sống trong nhung lụa từ nhỏ, quan trọng hơn là nàng được tự do làm theo những gì nàng thích. Triệu Mẫn không thủ đoạn, không dã tâm và tất nhiên nàng cũng không mang trong mình những vết thương lòng khó lành như CCN…
    permalink